Saturday, May 17, 2014

• Giặc đã vào nhà, bây giờ ai ra đánh? lấy gì mà đánh? Thục Quyên

Giặc đã vào nhà, bây giờ ai ra đánh?

ƯU TIÊN CHO NHỮNG NGƯỜI 

CÓ CÔNG VỚI "CẮT MẠNG"

 

Với thái độ ngang nhiên lấn chiếm biển rồi đâm vào tàu kiểm ngư của Việt Nam, Trung Hoa đã tỏ rõ thái độ khinh thường của họ đối với một nước láng giềng mà họ tự tin đã kiểm soát gần như trọn vẹn.
Không một người Việt nào, dù trong hay ngoài nước, dù lúc trước khăng khăng Trung Hoa là “nước bạn”, là “đàn anh” cũng không thể thiếu thông minh đến mức không nghi ngờ chuyện này có thể xảy ra. Từ ý muốn, trở thành âm mưu, rồi phát triển thành một chiến lược, Bắc Kinh đương nhiên đã phải liên tục chuẩn bị , làm kế hoạch, tổ chức v.v… ròng rã nhiều năm , và chậm nhất thì cũng đã công khai thực hiện từ năm 2011 khi ngang nhiên cắt cáp tàu Bình Minh 2 .

• Đảng đem ngư dân Việt Nam vào chỗ chết 

 

ƯU TIÊN CHO NHỮNG NGƯỜI CÓ CÔNG VỚI "CẮT MẠNG"


Hộ lý cái Nguyễn Thị Bình sẽ gặp bác Hồ Tập Chương trong một ngày không xa.

Tóm lại, việc xảy ra không phải là không thể đóan trước, và ngay cả về vấn đề thời gian, từ nhà cầm quyền đến người dân Việt Nam cũng đã có tối thiểu là 3 năm để suy nghĩ, sửa sọan và hành động nhằm ngăn chận. Thêm vào đó Việt Nam lại cũng là một nước nhược tiểu tuy đầy kinh nghiệm đau thương nhưng cũng không thiếu kinh nghiệm về cách xử thế đương đầu với mộng bành trướng của Trung Quốc.

Vậy mà nay giặc đã vào nhà.
Là người Việt dù đang sống trong nước hay đang sống an toàn, no đủ tại một quốc gia khác, nghe tin giặc đã đánh vào và máu Việt đã đổ thì phản ứng đầu tiên chắc chắn là đau xót và căm giận.

Điều này đang được thể hiện khắp mọi nơi trên thế giới, dù nơi đó có ít hay nhiều người Việt đang sinh sống.


Nhưng để dân tộc còn có một tương lai, chúng ta cũng phải nhìn lại chính người dân và nhà cầm quyền Việt Nam trong ba năm qua đã làm gì và tình trạng nước ta ra sao?
Chúng ta bây giờ mới lồng lộn lên vì Trung Quốc cắm giàn khoan tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, nhưng chúng ta đã yên lặng khi “thực dân Vàng” nắm trọn đời sống kinh tế đất nước.




Yên lặng trong khi nhiều vùng đất trên lãnh thổ Việt đã lọt vào tay người Hoa: Mười tỉnh (1) Lạng Sơn, Quảng Ninh, Cao Bằng, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum, Bình Dương, đã cho các các doanh nghiệp nước ngoài thuê đất rừng dài hạn (50 năm) trồng rừng nguyên liệu với tổng diện tích dự kiến là 305.353 ha, trong đó các doanh nghiệp từ Hongkong, Đài Loan, Trung Quốc chiếm trên 264 ngàn ha, 87% ở các tỉnh xung yếu biên giới, bất kể đến vấn đề an ninh quôc phòng.
Yên lặng khi Sa Vĩ, địa đầu tổ quốc, bị công ty Hoa thuê 50 năm làm sân Golf.
Yên lặng khi thành phố Móng Cái với 25 dự án đầu tư nước ngoài, số vốn đạt gần 300 triệu USD thì trong đó, có tới 3/4 là dự án này của các nhà đầu tư Trung Quốc, còn lại là hình thức liên doanh giữa nhà đầu tư Trung Quốc và doanh nghiệp tại địa phương.


Có ai, cơ quan nào đã lưu tâm tìm cách xác định con số những người Trung Hoa đang chính thức và không chính thức có mặt tại VN hay không? Có còn bao giờ những người Hoa này trả lại những vùng đất của ta mà họ đang giữ?
Tại sao ta yên lặng đằng đẵng bấy nhiêu năm?
Nghe tin lãnh hải bị xâm chiếm lần này người Việt đâu có thờ ơ với vận mệnh mất còn của dân tộc?


Vậy thì tại sao một quốc gia có chính phủ, có gần chín chục triệu dân, có cơ quan truyền thông, truyền hình…. mà để Trung Hoa xâm nhập dễ dàng như vào nhà vô chủ cho tới ngày nay?

Đất, rừng, mỏ, đảo. Một phần giang sơn đắp xây bằng xương máu ông cha từ bao ngàn năm bây giờ đã được đánh đổi lấy chút cơm thừa canh cặn. Cho ai?


Những câu hỏi này mỗi cái đầu Việt Nam phải suy nghĩ và trả lời trước những thế hệ tiếp nối. Con đường tương lai đầy sỏi đá, phải suy nghĩ tường tận, đừng vấp ngay ở cục sạn con đầu tiên là như vậy có phản động không, có chống chế độ không rồi sợ hãi dừng lại? Nếu bây giờ còn chưa dám nhìn vào sự thật thì làm sao gỡ mối nguy?
Nhưng cũng đừng dừng lại ở chỗ bắt lỗi , kết tội. Phải tích cực tìm đường gỡ mối nguy.



Giặc đã vào nhà và đang gia tăng tốc độ xâm chiếm.
  • Mọi sự việc Trung Hoa đã sắp đặt kỹ càng và tiến hành đều đặn.
Vẫn chỉ một giọng điệu, một phương cách : khi đánh giá nước đàn em không có những dấu hiệu trên đường phố của sự đoàn kết chú tâm của dân chúng, không có sự chống cự quyết liệt về mặt ngoại giao và pháp lý, cũng không có một lực lượng quân sự khổng lồ, thì dại gì mà không nuốt? Những bước trước đã chót lọt, trơn tuột, tại sao không đi tiếp?
  • Vưà cướp, vừa la làng chửi rủa, vừa tỏ ra mình là kẻ cả: mọi bất đồng giữa Việt Nam và Trung Quốc có thể được giải quyết thông qua “đàm phán hòa bình”. (Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Trình Quốc Bình )

  • Đã đàm phán kín hở mấy chục năm rồi nên mới ra nông nỗi!
Dù sao cũng nên ghi nhận nhà cầm quyền Việt Nam lần này đã anh dũng không “đàm phán hoà bình” với giặc trong khi đất nước còn đang bị xâm phạm. Nhưng tại sao phải chờ đến giờ phút này , sau khi đã ngăn cản mọi sửa sọan từ tinh thần đến sức lực của người dân để chống trả mộng bành trướng của họ?
Mất bao thời gian, bao cơ hội. Tại sao vậy?



Chủ nhà tỉnh giấc, giặc đã đứng đầu giường.
Hai năm sau những cuộc biểu tình của vài trăm ngàn người trên các đường phố Nhật Bản và Philippines chống chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc, người dân Hà Nội-Saigon đã xuống đường. Vài trăm nơi này, vài ngàn nơi khác, với sự mừng rỡ không bị đánh, đạp vào mặt hay ăn mưa dùi cui. Một người sống trong một đất nước tự do dân chủ không bao giờ có thể tưởng tượng được điều này. Vậy mà một hành động tự nhiên để tỏ bày ý kiến của người dân như đi biểu tình tại Việt nam đã là một hành động đầy can đảm sau nhiều suy tư cân nhắc, chấp nhận hy sinh. Để cuối cùng thì chỉ một việc đơn giản là đứng trên chính mảnh đất cha ông mình để lại để tỏ thái độ bằng vài cái biểu ngữ, hô to vài câu chống đối, cách xa toà đại sứ Trung Quốc vài trăm thước, mà đã tốn bao lo lắng, năng lượng, của cả người đi biểu tình lẫn nhà cầm quyền kiểm soát biểu tình, thì bao giờ cho đủ sức để chống lại và đuổi được giặc ra khỏi lãnh thổ và lãnh hải của mình?




Điều này Trung Quốc thấy. Họ biết. Và họ đã đưa vào sự tính toán của họ.
Chỉ còn một bộ phận nhỏ người Việt là Trung quốc chưa đánh giá được hoàn toàn: đó là những người Việt ở hải ngoại.


 
 GỬI SÚNG CHO TAO

Người Việt tại hải ngoại đang làm gì?
Trong những ngày tháng sắp tới có thể nào thái độ của người Việt hải ngoại sẽ là một đóng góp định hướng cho kế hoạch chống Trung Quốc của Việt Nam?
Người Việt hải ngọai nói đây có thể là những người đúng nghĩa với chữ kiều bào, nghĩa là những người Việt sống ở nước ngoài, vẫn hoàn toàn tùy thuộc Đại sứ qúan nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, hoặc đó là những người công dân các nước tự do nhưng có gốc Việt. Cần định nghĩa rõ vì sự khác biệt giữa hai nhóm người này đưa đến những hình thức phản ứng khác nhau đối với sự xâm chiếm trắng trợn mới đây của Trung Quốc.


Cũng những xúc động, cũng những căm giận, nhưng ngay trong phản ứng đầu là đi biểu tình đa số vẫn chưa thể đứng bên nhau. Tình trạng này có những khía cạnh tiêu cực nhưng ứng dụng một cách thông minh cũng có những khía cạnh tích cực.

Khác với những cuộc biểu tình trong nước mà sự hiện diện của Cờ Đỏ Sao Vàng đã thưa đi, nhóm kiều bào nhấn mạnh vào lá cờ này mà đối với họ là lá cờ Tổ quốc. Mặc dù lá cờ này rõ ràng chỉ đồng thời xuất hiện với đảng Cộng sản Việt Nam và ông Hồ Chí Minh (chính theo lời ông Võ Nguyên Giáp) và đánh dấu quãng thời gian dài 69 năm ràng buộc, nợ nần, vay trả với đảng Cộng sản Trung Quốc, đưa tới sự mất kiểm soát chủ quyền ở một số vùng đất nước vì đã trao quyền khai thác hoặc cho thuê dài hạn, hoặc bị chiếm cứ. Và cũng đưa tới những lặng câm, nhu nhược suốt 3 năm nay, không dám mạnh dạn đứng vào hàng ngũ những quốc gia dân chủ để hợp tác kinh tế, ngoại giao, quân sự với họ. Sự gắn bó của những kiều bào với lá Cờ Đỏ là một gắn bó tình cảm mà lý trí cũng khó cắt rời. Chỉ có một tình cảm mạnh mẽ hơn, đó là tình cảm thiêng liêng đối với dân tộc một mai mới có thể giúp con người có cái nhìn sáng suốt vào lịch sử để tách Tổ quốc là trên hết.



Đảng Cộng sản chỉ là một đảng phái chinh trị, chỉ có thể thăng trầm theo sự lợi ích hay phương hại của nó cho Tổ quốc, không thể đem đánh đồng với Tổ quốc. Sau cuộc sụp đổ của Cộng sản quốc tế , từ gần 100 quốc gia chỉ còn sót lại có 5 nước còn tự tuyên bố trong tên gọi hoặc hiến pháp là nước Xã hội Chủ nghĩa, mà Trung Hoa là nước đứng đầu.


Đó là thế kẹt của đảng Cộng Sản Việt Nam.
Nhưng đừng để nó trở thành thế kẹt của dân tộc Việt !
Không kém cương quyết lá cờ của mình mới là lá cờ Tổ quốc, những người gốc Việt (đã là công dân các nước khác) giương cao lá Cờ Vàng ba sọc đỏ trong những cuộc biểu tình chống mưu toan xâm lược của Trung quốc.



Lá Cờ Vàng có vị thế một lá cờ của toàn Quốc gia Việt Nam, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, trước khi trở thành cờ của Đệ Nhất và Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà và đã được những người Việt tỵ nạn cộng sản mọi nơi trên thế giới mang theo khi rời đất nước, để làm biểu tượng cho lý tưởng Tự do Dân chủ, không cộng sản của họ. Khác với Cờ Đỏ, lá Cờ Vàng chưa bao giờ bị ràng buộc vào chỉ riêng một đảng phái chính trị, nhưng vì những người Việt sống ở miền Bắc và cả những người sanh trưởng ở miền Nam sau 1975 chưa bao giờ sống với lá cờ này nên cũng khó có thể có sự lựa chọn nhanh chóng Cờ Vàng là cờ Tổ quốc. Đây là một sự thật hiển nhiên. Phải chấp nhận.
Lẽ dĩ nhiên từ khi người dân trong nước nhận rõ sự hiểm nguy của mưu đồ Hán hóa, và ngay cả nhà cầm quyền Việt nam đương thời cũng mong mỏi được kết thân với nước Mỹ, thì những ” người Cờ Vàng” đã mời Mỹ làm đồng minh trước kia đã có cơ hội phục hồi danh dự cho cuộc tranh đấu cho lý tưởng Tự do Dân chủ của họ. Hơn lúc nào hết họ có quyền tin rằng lá Cờ Vàng là cờ chính nghiã vì những “người Cờ Vàng” chưa bao giờ chịu luồn phục Trung Hoa đỏ.





Nhưng lý lẽ hay phải trái rồi cũng chỉ là một góc nhìn.
Khi tàu cảnh sát biển Việt Nam bị đâm, nhìn những người lính kiểm ngư bị thương nằm trên sàn tàu thì ai còn nghĩ gì tới phân bì cờ quạt? Đó là những con dân Việt chỉ biết làm phận sự của mình trong những bộ quân phục có gắn Cờ đỏ sao vàng, tàu của họ mang lá cờ Đỏ, như một điều tự nhiên, không suy nghĩ hay thắc mắc, vì cũng không có lựa chọn.



Cờ Đỏ là của đảng Cộng Sản VN thật nhưng Cờ Đỏ không thể làm người lính biển không còn là người anh em trong lòng những người không chấp nhận Cờ Đỏ. Cờ Đỏ không có đủ sức mạnh chia rẽ làm cho đứa trẻ mồ côi người cha vừa ra biển không về, không còn cùng giòng máu Việt.

Chế độ chính trị sẽ thay đổi. Màu cờ sắc áo sẽ thay đổi. Chỉ có Tổ quốc mới trường tồn. Hãy giữ cho giang sơn gấm vóc cha ông ta để lại được toàn vẹn.
Chúng ta chỉ có thể an tâm và hãnh diện khi giương cao một Bản đồ Tổ quốc không suy suyển.




Giặc đã vào nhà, bây giờ ai ra đánh?
Trước mắt, chỉ có những người lính biển phải tìm cách đối đầu với một kẻ thù hung hãn mạnh gấp chục lần. Họ phải đứng mũi chịu sào vì cả một dân tộc Việt Nam vì lý do này vì lý do khác đã thất bại không thoát ra được quỹ đạo độc hại của Trung Quốc. Lẽ dĩ nhiên đó là những người con anh dũng của Mẹ Việt Nam, nhưng nếu thương nhau thật tình thì không phải là những huy chương hay những lời hoan hô suông mà phải là những hành động khôn ngoan có trách nhiệm để giảm thiểu tối đa sự hy sinh xương máu của họ.



Không biết khai thác tình thế để giữ sự tranh chấp trong phạm vi pháp lý và ngọai giao, giới lãnh đạo Việt Nam mang trách nhiệm rất nặng khi sự tranh chấp chuyển qua phạm vi quân sự. Nhà cầm quyền Việt Nam đã không khôn khéo dứt khóat dĩ vãng trong những năm qua để hội nhập vững vàng với khối ASEAN, và công khai thiết lập phòng tuyến chung với Philippines, Malaysia, Singapore, là những quốc gia chủ trương chống sự bành trướng của Trung Quốc.

Những quốc gia dân chủ có quyền lợi trực tiếp ở Đông Nam Á và Biển Đông như Mỹ, Úc, Ấn Độ, Nhật, Anh, Pháp, Đức, Nam Hàn…v.v… cần một Việt Nam dân chủ đáng tin cậy, để hợp tác. Và còn những quốc gia như Na Uy, Thụy Điển, Phần Lan…v.v… luôn sẵn sàng bênh vực những đồng minh cùng theo lý tưởng Tự do, Dân chủ với họ.
Đánh giặc trong thế kỷ 21 là như vậy.

Người Việt tại hải ngoại có khả năng và trọng trách huy động hậu thuẫn của thế giới tự do để mặt trận chống ngoại xâm của Việt Nam trở thành một mặt trận toàn cầu, yểm trợ cho những lực lượng dân tộc trong nước, tiết kiệm xương máu cho đồng bào.
Người Việt trong nước là phần chính của dân tộc sẽ phải chịu mọi khổ cực cam go để gánh vác trách nhiệm. Không thể giao trắng tiền đồ đất nước cho một nhóm người nhỏ.
« Toute nation a le gouvernement qu’elle mérite » là một nhận xét bất hủ của Bá tước Joseph de Maistre (1753-1821)




Mối quan tâm của người Việt ngày hôm nay là phải dùng sự hiểu biết để tích cực lựa chọn những người lãnh đạo quốc gia có đạo đức và khả năng giữ toàn vẹn lãnh thổ, không đẩy dân tộc bằng những huyền thoại tâng bốc vào những hy sinh đẫm máu không có tương lai.

Thục Quyên


Ai sẽ đồng hành cùng đảng?

 

Nguyên Anh (Danlambao) - Thời hòa bình đã qua, hiểm họa chiến tranh đang cận kề với sự kiện 981, và người dân trong nước không lấy làm ngạc nhiên khi không một quan chức nào được gọi là lãnh đạo của nước Việt Nam dám đưa mặt lên truyền hình, nhẹ thì lên án nặng thì cắt đứt ngoại giao và tuyên chiến với nước làng giềng trước sự việc nghiêm trọng này!

Nhưng làm sao mà dám tuyên chiến khi số lượng tàu ngầm Kilo và máy bay SU của chúng nhiều như chấu, có khả năng đè bẹp những chiếc tàu ngầm mồ côi hoặc các chiếc máy bay lẻ loi mà đảng hay chém gió là hiện đại trên báo, vì đơn giản thôi chúng mày có gì ông có đó, hơn nữa các ông còn có nguồn tiền khổng lồ để có thể theo đuổi chiến tranh nhiều tập, còn chúng mày thì ngắc ngoải mấy năm nay đói gần chết búng nhẹ đã ngã!

Những bài tuyên truyền của đảng đâu rồi? nào là quân đội ta từ nhân dân mà ra, đội quân anh hùng bách chiến bách thắng, đánh cho hai thằng thực dân đế quốc chạy dài sao không lấy ra ca tiếp, mà làm sao dám ca khi các cặp mắt của các ủy viên BCT trông mong vào đó, kẻ mình thường tự hào đánh đuổi mong chàng ta quay lại mới có thể cứu nàng Kiều đảng thoát khỏi cái cảnh bị hiếp dâm này. 



Nhưng cho dù có mong, có chờ, có ngóng, có đợi thì cũng hoài công vô ích vì thời gian của đảng đã hết!

Khi thái bình thì đảng xem dân như cỏ rác, mạnh các quan chia nhau ra, cát cứ từng vùng như các sứ quân, mạnh ai nấy hốt cho dầy ăn cho bạo, ăn xong còn cười hố hố tự khen mình là đỉnh cao trí tuệ mà bỏ mất cơ hội thay đổi thể chế, từ khi mở cửa cho kinh tế thị trường (1989) cho đến 2014 là một khoảng thời gian khá lâu, thế nhưng các thiên tài nhà sản cứ nghĩ là mình sẽ trường tồn mãi mãi cùng với thời gian theo câu khẩu hiệu "đảng csvn quang vinh muôn năm" mà không lo cải cách, mua vũ khí hiện đại hóa quốc phòng.

Khi nền kinh tế thế giới suy thoái, những quốc gia tư bản họ cũng có lao đao ảnh hưởng nhưng nguồn dự trữ quốc gia họ vẫn còn, người dân xứ họ vẫn sống khỏe sống tốt với các chính sách chăm lo của chính phủ, còn tại VN người dân ngáp ngáp chờ chết thành ra đảng cũng đói luôn. 

Kéo vào đó là bọn giặc thúc ép đêm ngày về cái mà đảng đã ký kết, từ khi PVĐ cho đến Nguyễn văn Linh, Võ văn Kiệt, những thiên tài vô trách nhiệm của đất nước đã nhắm mắt ký bừa, ký đại nhằm yên ổn ngồi trên cái chức thái thú để mà bốc hốt, còn sau này sự sống còn của Dân tộc thì lại làm ngơ, cho đến trào anh Tư Sang đi chầu bị thúc ép mới hoảng kinh hồn vía mà đâm đầu qua trời Tây tìm người cứu giúp.

Nhưng ai sẽ cứu anh, giúp anh khi hàng ngày cái loa tuyên truyền của đảng cứ ào ào bốc phét, nào là cuộc chiến thần thánh, nào là bọn đế quốc sen đầm, nào là bọn giặc Mỹ ác ôn và họ sẽ nghĩ chúng mày chửi tao ác thì qua đây khóc lóc làm gì? Hơn nữa chúng mày đâu có thành tâm hối cải, chỉ cần có sự giúp đỡ thì chúng mày lại tiếp tục bốc hốt, đàn áp bắt bớ người dân và quan trọng hơn hết là lại tiếp tục ca tiếp bài ca thổ tả của cái đảng quang vinh mà lãng quên cải cách thể chế chính trị. 

Khi ngân sách không còn (vì phải chia tam xẻ tứ nhà đảng), anh Ba Ếch Bean mới nghĩ đến chuyện thay đổi thể chế nhưng đã muộn mất rồi, trước đây khi có ai lên tiếng, thì các anh cho là chuyện nội bộ giữa VN và TQ, các quốc gia khác dại gì nhảy vô cứu anh?

Và họ cũng biết anh nói cho ra vẻ đấy thôi, chứ trong bụng của những người cs chỉ biết nói cho oai, nói cho bảnh, chứ thật ra ngu sao mà thay đổi khi một mình một cõi, cho thêm đảng phái đối lập tham chính có mà chết sớm!

Vì thế, không một quốc gia nào chịu chung vai đấu cật cùng với VN trong cơn ngặt nghèo này, ngoài một lực lượng duy nhất là khối 90 triệu người dân trong nước. 

Điều lố bịch và buồn cười là giới lãnh đạo không một vị nào dám lên tiếng trên trường quốc tế (ngoài anh 3 Ếch tại hội nghị Asean), nhưng các anh lại làm những cái trò trẻ con trong lúc này, nào là thủ tướng gửi 50 triệu tin nhắn đến thuê bao điện thoại khuyến cáo về biểu tình, dạy người dân về lòng yêu nước, còn anh Tư Sâu thì cũng như những lần trước gặp mặt cử tri, chém gió vài điều lấy lệ cho có, những quan chức khác như Lê Thanh Hải, kẻ đã từng tuyên bố không sợ bọn giặc vì chúng ta đã có... luật biển, nay lặn mất dép!

  • Nhưng lòng dânđồng hành cùng các anh trong bận can qua này hay không?
  • Chắc là không!
Vì sao người dân không cùng chung lưng đấu cật cùng các anh trong lúc Tổ Quốc cần?
  • Vì các anh đã ma giáo đánh đồng Tổ Quốc chung với đảng, một cái đảng không chính danh, có được từ họng súng và bạo lực, cái chính phủ do các anh tự dựng lên là một chính phủ của các đảng viên, những kẻ tin theo chủ thuyết cs, tuyệt nhiên nó không phải là một chính phủ dân sự do người dân bầu ra. 
  • Vì các anh đã lợi dụng máu xương Dân Tộc và tiêu xài hoang phí, vô tội vạ trong các cuộc chiến không cần thiết (Pháp), nội chiến Nam Bắc, chiến tranh Tây Nam, chiến tranh biên giới phía Bắc và sau khi thành công người dân đã nhận thấy các anh chỉ là một lũ bè nhóm công thần vô liêm sỷ và không có lòng tự trọng, khi chia chác nhau những chiếc ghế béo bở, ăn chặn, tham nhũng từ những nguồn tiền tài trợ, xẻ thịt đất nước tan hoang chia nhau bán vô tội vạ và xem người dân của mình như một loại nộ lệ trong thế kỷ 21!
Những liệt sỹ của nước VN không phân biệt chiến tuyến, đã hy sinh thân mình chiến đấu vì cái lý tưởng của họ, họ sẽ vô cùng thất vọng vì VN hôm nay là một quốc gia nghèo hèn khốn khổ, sinh mạng bị rẻ rúng, nhân cách suy đồi xếp loại gần cuối cùng của thế giới. 

Những chiến sỹ đã đem tuổi thanh xuân cho đảng lợi dụng, đã thấm thía với đồng lương vài trăm ngàn hàng tháng bèo bọt được gọi là trợ cấp trong lúc vật giá quay cuồng, mâu thuẫn với những chiếc xe hơi bóng lộn, những bữa tiệc thâu đêm ném tiền qua cửa sổ của các đại gia đảng viên nhà đảng. 

Và một bộ phận thế hệ trẻ hôm nay được nhồi sọ lối sống thực dụng của ban tuyên giáo, không có một chút gì gọi là khái niệm Tổ Quốc!

Một số khác họ đã trông thấy cái cách đảng điều hành quốc gia theo lối cha truyền con nối và họ chắc chắn sẽ từ chối cầm lấy cây súng của các anh trao với lời dụ dỗ: Bảo vệ Tổ quốc (nhưng thực chất là bảo vệ đảng!)

Còn đại bộ phận người dân trong nước cũng sẽ không đồng lòng cùng với đảng cho con em mình tham chiến để bảo vệ cho một nhóm người cuồng tín, giáo điều và bệnh hoạn. 

Dĩ nhiên các anh vẫn có lính chứ, các chiến sỹ còn đảng còn mình thì chế độ độc tài nào lại không có? ngoài ra các anh còn có đội ngũ tinh hoa của đảng là 3 triệu người và các người ủng hộ, số lượng cánh tả của nước VN cũng không phải ít, các anh cứ động viên họ tham gia mà chiến đấu.

Còn thanh niên VN, một khi chiến sự nổ ra chắc chắn họ sẽ trốn khỏi VN
  • lớp có tiền thì đi chính thức bằng con đường du học, đoàn tụ, 
  • còn kẻ ít tiền thì qua bên kia biên giới sống tạm dung nơi không chiến sự, 
  • còn kẻ nghèo hèn thì lang thang rày đây mai đó nhằm thoát khỏi sự tầm nã của đám sai nha địa phương.
Cứ vậy đi đảng, từ đảng trưởng, tù trưởng Trọng Lú, Tư Sâu, Ba Ếch, Hùng hói và 16 tên trong BCT cùng với các người có tấm thẻ đỏ, hãy hăng hái lên đường mà bảo vệ cái đảng của mình, đừng kêu người dân làm gì vì khi các anh cắn cho đậm, đớp cho dầy thì đâu có chia cho họ, còn nay khi chiến sự nổ ra thì kêu họ làm gì cho tốn công vô ích, 80 triệu người dân còn mong các anh chết sớm chừng nào đỡ chừng nấy đấy, chứ đừng có ngồi đó mà tự sướng với nhau rằng cái đảng thổ tả quang vinh mãi mãi và mãi mãi.



Giặc đã vào nhà, lấy gì mà đánh?


Trung Cộng chỉ đang đi những bước tiếp trong mưu đồ bành trướng xâm lăng của họ.

Không có gì lạ. Biết như vậy, nhưng tin người lính kiểm ngư Việt Nam bị thương và máu dân Việt đã đổ trên Biển Đông vẫn đến như một tiếng sét ngang tai.

Nhà cầm quyền cộng sản trong thế thần phục đàn anh đã kéo cả dân tộc vào thế kẹt của họ, khi Trung Cộng lạnh lùng khinh bỉ dẫm lên cái vương miện 16 chữ vàng 4 tốt mà họ trân trọng đội lên đầu bấy lâu, để ra mặt giết người, cướp nốt những gì Trung Cộng chưa lừa lọc, mua rẻ, lén lút xâm lấn được của Việt Nam.

Giặc đã không những vào nhà mà giết con mình rồi. Dân tộc Việt còn gì trong tay để đánh đuổi chúng?
  • Chúng ta còn súng đạn, chúng ta còn những lực lượng quân sự?
  • Chúng ta còn tài năng ngọai giao?
  • Chúng ta còn thế đứng chính trị?
  • Chúng ta còn đồng minh?
Điều chắc chắn là Trung Cộng đã tự đặt ra những câu hỏi này về chúng ta từ lâu và đã không bất động mấy chục năm vừa qua trong việc soi mòn mọi khả năng chống đỡ của Việt Nam.

Trung Cộng đã họp hành ký kết biết bao chục, trăm lần với những lãnh tụ đảng Cộng sản mà cũng là những người liên tiếp cầm quyền tại Việt Nam từ 69 năm nay. Thử hỏi đã nắm hoàn toàn nền kinh tế Việt Nam trong tay, đã đặt biết bao trung tâm lớn nhỏ để dân của họ sinh sống rải rác khắp Việt Nam tại những khu vực họ đã mua, thuê, âm thầm chiếm đóng, mà người Việt không có quyền bén mảng tới, họ đang hưởng bao lợi nhuận, tha hồ sai xử không bị chống đối, việc gì nay lại phải lộ ra mặt kẻ cướp ở Biển Đông? 

Còn có gì dễ dàng hơn khi tiếp tục vờ cho Việt Nam hợp tác như mọi "hợp tác về thương mại, khai thác rừng mỏ....." khác? Bao năm nay nhà cầm quyền Việt Nam cấm dân biểu tình, không dám chính thức kết đồng minh với Nhật, với Philippines, với Mỹ, chẳng phải vì họ chỉ mong chờ có bấy nhiêu sao?

Nếu không phải là Trung Cộng cạn tàu ráo máng vì đã chắc chắn nắm dao đằng chuôi? Về thực trạng cũng như về luật pháp quốc tế?

Trung Cộng biết là Việt Nam trong tình thế hiện nay không còn đường nào để "binh" nữa cả. Và cũng để cho đàn em Cộng sản VN một cái tát nẩy lửa cho chừa tội không chịu học bài học rõ ràng khi họ cắt cáp tầu Bình Minh: vẫn còn tìm cách, một mặt nịnh bợ chữ Vàng chữ Tốt, nhưng cù cưa không tuân thủ những điều đã ký kết bán, mà manh tâm đem quốc tế ra doạ để đòi kiếm chác ăn thêm.

Nếu nhà cầm quyền cộng sản VN không bị cột chặt bởi những thỏa thuận đã bán như đất, rừng, mỏ, quyền lợi của Việt Nam, thì những câu tuyên bố còn chút liêm sỉ dân tộc của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuần qua, cả cái chính phủ này đã phải nói và nhất là LÀM từ nhiều năm trước. 

Không phải chỉ có văn bản tán thành chủ quyền và hải phận của Trung Quốc liên quan tới Hoàng Sa và Trường Sa!

Nếu chỉ có nó thì chắc từ lâu các ông lớn đã cãi là 1958 Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam Cộng Hoà, một quốc gia độc lập và có chủ quyền, như bây giờ họ đang làm. Vì đâu phải bây giờ họ mới biết điều này?

Nhưng không phải chỉ có thế.
Tháng giêng năm nay (ngày 18/01/2014), sau 6 tháng chủ tịch nước Trương Tấn Sang mang bản sao bức thư của ông Hồ chí Minh gởi Tổng thống Harry Truman khi xưa mong mỏi "hợp tác đầy đủ" với Hoa Kỳ cho Tổng thống Obama, họ lại vội vàng trịnh trọng khánh thành đền thờ ông Lê Duẩn để không "ai" có thể quên Việt Nam đã đánh Mỹ cho Liên Xô và cho Trung Quốc. Mong đợi bịt mắt ai?

Lãnh đạo một quốc gia mà nói ngang nói dọc, giở những trò ấu trĩ, thì chờ đợi quốc tế coi mình là loại người gì, đối xử với mình ra sao?

Trung Cộng tỏ ngay thái độ khinh khi và ra tay: ngày 1/05/2014 họ cắm dàn khoan HD-981 tại Biển Đông thách thức.

Trước sự tỉnh dậy của dân Việt, và cũng vì chuyện mất Biển Đông rành rành trước mắt quốc tế không thể nào ém nhẹm nói quanh co như chuyện bán đất, bán rừng từ mấy chục năm nay, nhà cầm quyền Việt Nam ra ngón cuối cùng là để ông Thủ tướng đi tuyên bố. Cương quyết... tuyên bố.

Thế giới đánh giá nguyện vọng và sức lực đạt tới nguyện vọng đó của dân tộc Việt Nam như thế nào?

Trung Cộng có vẻ đánh giá đạo đức và khả năng dân tộc Việt qua con người những cấp lãnh đạo đất nước, nên họ yên bụng là thời điểm đã tới để thôn tính cho xong. Không phải thôn tính đây là xua quân vào chiếm thành chiếm tỉnh, xóa tên Việt Nam khỏi bản đồ. Họ đã có rồi, có sẵn chân tay, họ sẽ chỉ lấy vài vùng họ muốn, rồi cho Việt Nam có tiếng là được tự trị. Từ tình trạng tự trị không chính thức hiện nay, cái mà dân Việt tưởng là độc lập, sẽ bước qua tự trị chính thức.

Nga cũng đánh giá đạo đức và khả năng dân tộc Việt Nam qua chính những người "bạn thân" của họ: những cấp lãnh đạo của Việt Nam. Lẽ dĩ nhiên Nga đã thông minh đạt được tình trạng tốt nhất cho mình: Mặc dù đã cùng sát cánh với Trung Quốc để thành lập "Tổ chức Hợp tác Thượng Hải" (Shangai Cooperation Organisation SCO), mà một trong những mục đích chính, theo truyền thông tây phương, là để đối trọng với NATO và Hoa Kỳ, Nga vẫn mang đến cho nhà cầm quyền và dân VN niềm tin họ sẽ sát cánh bảo vệ nền độc lập của Việt Nam. Nga đã bán vũ khí tân tiến nhất cho Trung Cộng mà vẫn đem lại sự vui mừng biết ơn của Việt Nam khi Việt Nam đổ hàng chục tỷ Mỹ kim đánh đổi lấy những loại vũ khí kém hơn (và chưa nắm vững cách xử dụng cũng như bảo trì). (*)

Chẳng biết có đúng như một chuyên gia đã lưu ý, hệ thống tàu ngầm, vũ khí... mua của Nga không thể tương ứng với hệ thống của Mỹ nếu một mai "bỗng nhiên" Việt Nam cần sát cánh với những nước dùng hệ thống Mỹ để chống lại Trung Cộng .

Tờ "Nhân dân nhật báo", cơ quan của Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng Sản Trung Quốc khi tường thuật về SCO năm 2006 đã viết: "tín hiệu đáng chú ý nhất được đưa ra bởi Hội nghị thượng đỉnh là các nước thành viên SCO có khả năng và trách nhiệm để bảo vệ an ninh của khu vực Trung Á, và các nước phương Tây nên rời khỏi Trung Á".

Vậy bây giờ, năm 2014, nếu Mỹ và Âu Châu xen vào việc Trung Cộng bành trướng tại Biển Đông, thì không biết Nga từ Cam Ranh và Ninh Thuận sẽ làm gì? Nga có giữ vị thế đối trọng với Trung Cộng như Việt Nam mong muốn, hay bây giờ đã ngã ngũ trên bàn cờ quốc tế là Nga và Trung Cộng đang có giải pháp tốt đẹp cho cả đôi bên: họ chia phần với nhau?
Mỹ, Âu Châu và các nước dân chủ tại Á Châu, cũng vì lợi ích của chính họ, có thể mong muốn ngoài chính phủ VN có một lực lượng dân tộc nào khả dĩ có tầm vóc để họ "nói chuyện", vì thủ tướng Nguyễn tấn Dũng mới đây vẫn trả lời trong một cuộc phỏng vấn của Hãng tin AP (Mỹ) và Reuters (Anh): "Việt Nam không tham gia bất cứ liên minh quân sự nào để chống lại một quốc gia khác. Đây là chính sách đối ngoại nhất quán của Việt Nam. Chúng tôi đã công khai về điều này rất nhiều lần với thế giới."

Thế nhưng không những trong nước không có một sức mạnh đối lập nào với nhà cầm quyền độc đảng độc tài đương thời, mà ở hải ngoại sau 39 năm chống đối cũng chưa thấy một chính phủ lâm thời hay một nhóm đảng nào thực sự hoạt động và được một số người đáng kể ủng hộ. Vậy, thí dụ có muốn chăng nữa, thì Việt Nam còn có ai để Mỹ tin tưởng, chịu làm đồng minh, bàn tính chiến sách chiến lược và sát cánh chống Trung Cộng? 

Chúng ta có còn một dân tộc đoàn kết, một dân trí đủ cao để đối phó với thực trạng đất nước?

Nhắc tới ông thủ tướng Nguyễn tấn Dũng thì phải nghĩ tới hiện tượng phản xạ có điều kiện nơi người Việt Nam.

Phản xạ có điều kiện là một hiện tượng mà Ivan Pavlov, người đoạt giải Nobel sinh lý và y khoa năm 1904 đã quan sát khi làm thí nghiệm với những con chó của mình.

So sánh với những con chó mới sinh hay không được ông ta huấn luyện, Ivan Pavlov thấy chỉ những con chó do mình huấn luyện, uốn nắn lâu dài, mới tiết dịch vị (dịch trong dạ dày) khi phát hiện các tín hiệu báo sự xuất hiện của thức ăn.

Thức ăn là điều mà mọi sinh vật cần để tồn tại, không có ăn là chấm dứt, là chết. Nên xử dụng sức mạnh của thức ăn cho phép ông Pavlov chứng minh dễ dàng là một sự huấn luyện lâu dài sẽ đẩy sinh vật bị huấn luyện vào một trạng thái tùy thuộc sâu tới nỗi trở thành phản xạ. Không còn cần có thức ăn thật, chỉ có vài hình ảnh hay tiếng động quen thuộc là đủ gây trạng thái tin tưởng có thức ăn.
Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng là người trung thành và luôn luôn cố gắng hoàn thành vai trò đảng CS giao cho ông. Năm 2012 ông đã xác định rõ ràng trước quốc hội "Gần suốt cuộc đời theo Đảng, tôi không chạy, xin hay thoái thác bất cứ nhiệm vụ gì Đảng giao". Đảng cũng đã luôn luôn sáng suốt nhìn thấy những bực bõ, chờ đợi của dân chúng, và Thủ tướng Dũng là người của những tuyên bố đúng thời đúng chỗ.

Năm 2006, ông tuyên bố kiên quyết và quyết liệt chống tham những. Nếu không chống được tham nhũng ông sẽ từ chức ngay. Và để chống tham nhũng ông đã thay mặt đảng đưa ra những sách lược Bauxite, Điện hạt Nhân, Vinashin, Vinaline.

Bây giờ, thay mặt đảng, để đáp ứng sự giận dữ đang trào dâng vì máu dân Việt đã đổ tại Biển Đông, không còn cách nào để tiếp tục màn kịch "dĩ hoà vi qúi" mất dần núi, rừng , đất, biển, ông Nguyễn Tấn Dũng đã có lời tuyên bố hùng dũng không đánh đổi chủ quyền thiêng liêng lấy hữu nghị viển vông!

Ông Phạm văn Đồng đã chết, nên việc đánh đổi chủ quyền thiêng liêng lấy hữu nghị viển vông của ông Đồng bây giờ bị đảng Cộng sản chối bỏ, gạt phắt. Nhưng những người ký những hữu nghị viển vông khác còn sống sờ sờ, Trung Cộng sẽ lần lượt lôi ra, xử thế ra sao bây giờ?

Việt Nam Cộng Hoà có thể cứu nguy để ra khỏi cái phản phúc ngày xưa, nhưng muốn gỡ kịp hoạ rước voi về giày mả tổ ngày nay thì có lẽ ngay cả giải thể đảng Cộng sản tức khắc sợ cũng không đủ để giải quyết vấn đề.

Vấn đề sâu hơn nhiều lắm.

Cơ nguy bị Hán hoá mà không chống cự không phải từ những lời tuyên bố "thùng lon rỗng" của Thủ tướng Dũng, chính cái phản xạ có điều kiện nơi người dân Việt mới trói chân trói tay chúng ta, đặt chúng ta lên bàn mổ chờ ngày bị thọc tiết. 

Chỉ cần chuyên viên tuyên bố Nguyễn Tấn Dũng rung chuông, dùng đúng tín hiệu, là người dân Việt "hồ hởi phấn khởi" (thật chẳng còn chữ nào tả đúng hơn nữa) để lại nhắm mắt tin tưởng, hy vọng, mà không cần nhìn lại, không cần suy nghĩ. Cũng những con người ấy, cũng cái đảng ấy, đã đưa dân tộc đến vực thẩm ngày hôm nay, cớ gì họ bỗng chốc có khả năng đổi khác? Họ đã hứa những gì và họ đã làm được những gì?

"Trạng thái tùy thuộc" sâu đến nỗi đã thành phản xạ. 

Cứ nhìn những cuộc biểu tình Cờ Đỏ tại hải ngoại là nơi nhà cầm quyền Việt Nam không thể cấm đoán. Ấy vậy mà chỉ nghe một câu "khẳng định chắc nịch" là hàng ngàn người đổ ra đường, thay vì biểu dương cho Trung Cộng thấy nhà cầm quyền Việt Nam có bất tài bất lực đi chăng nữa dân tộc Việt sẽ không hèn nhát, thì họ lại nhắn tin cho Trung Cộng, chúng tôi quyết đứng sau lưng chính phủ chúng tôi.
Đứng sau lưng làm gì? Để 25 ngày sau khi Trung Cộng đã ngang nhiên đâm tàu kiểm ngư Việt Nam và cướp chủ quyền Biển Đông mới hùng dũng "xem xét nhiều biện pháp phòng vệ khác nhau, bao gồm các hành động pháp lý phù hợp với luật pháp quốc tế." 

Có chính phủ nào trong vùng Đông nam Á đối diện với mưu đồ bành trướng của Trung Cộng suốt bao năm nay mà ngồi chờ bị đánh rồi mới xem xét những biện pháp phòng vệ không?

Vậy mà nghe được. Vậy mà tôn sùng. Vậy mà phục tùng.

Cũng như thái độ không cần lo, để nhà nước lo, chính là do sự tích cực uốn nắn dân mất hết mọi khả năng suy nghĩ, của nhà nước cộng sản 69 năm qua. 

Làm sao còn đủ sắc bén để nhận diện được 3X, 4S hay T Lú thì cũng chỉ là Đảng? 

Đoàn kết dân tộc là sự kêu gọi thường trực từ nhiều cửa miệng, chính vì ai cũng biết đó là điều Việt Nam cần và Việt Nam không có.
Dân trong nước không được đi biểu tình nên không biểu lộ được ý muốn của họ. Chỉ có thể phỏng đoán là nếu nhà cầm quyền hãi sợ và trấn áp không nương tay thì đa số dân chắc là không theo họ. Nhưng không theo thì muốn và có khả năng làm gì? Một thiểu số trí thức bất đồng ý kiến với chính sách của nhà cầm quyền thì một mặt e ngại một cuộc tranh chấp trong tình hình đất nước đang bị ngoại xâm nhưng một mặt khác họ chỉ nhìn sự thất bại ngày hôm nay là do cái mà họ gọi là sự tha hóa của con người cộng sản. Nghĩa là con người cộng sản khi xưa là tốt là hay. Họ không nhận cái mà họ gọi là tinh thần cách mạng cao cả khi xưa của họ chỉ lả một giấc mơ lý tưởng đặt nhầm chỗ.

Lý thuyết và thực hành đã xa nhau vạn dậm.

Đó là hàng rào ngăn cản sự đoàn kết của mọi thành phần dân tộc trong cuộc chiến chống Trung Cộng.

Vì còn một thiểu số khác, thiểu số của những người Việt đi tỵ nạn, cộng sản đang thành công tại hải ngoại và nhất là đang sống quen tại những quốc gia có dân chủ, thì lẽ dĩ nhiên không bao giờ đồng ý đứng dưới trướng của một nhà cầm quyền độc đảng độc tài cộng sản, dù họ có đang nóng lòng và muốn đóng góp tranh đấu cho dân tộc. Gương của những đảng phái bị ông Hồ chí Minh khi xưa thanh toán, sự biến mất của lực lượng bình phong Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ngay sau khi miền Nam bị thôn tính, là những bằng chứng hiển nhiên cho thấy họ có lý.

Cay đắng bao nhiêu thì cũng phải nhận thức sự thất bại của dân tộc Việt trong vấn đề đoàn kết. Cả một dân tộc đằng đẵng 39 năm đã không tách được Dân tộc khỏi đảng Cộng sản, tách vấn đề đoàn kết Dân tộc ra khỏi cái đoàn kết với đảng Cộng sản, thì dĩ nhiên đã không thể có một biểu tượng Tổ quốc chung, như một lá Cờ Tổ Quốc, để tất cả những người Việt có cơ hội đứng với nhau và khẳng định: Không có ý thức hệ ngọai lai nào có thể chia rẽ và ngăn cản những người con của Mẹ Việt Nam cùng chung sức chống giặc ngọai xâm bảo vệ Tổ Quốc


Thế Là Chết Mẹ Hạm Đội TQ Rồi: Tàu ngầm Trường Sa mini thử nghiệm trên biển

Trời khá gió và nước chảy mạnh, con tàu vẫn băng băng hướng về phao số 0. Trước khi đưa ra biển thử nghiệm, tàu đã trải qua rất nhiều công đoạn củng cố kỹ thuật vận hành và đánh giá các trường hợp có thể xảy ra. 

Chiều 30/5, trong suốt 4 giờ, tàu ngầm Trường Sa 01 của ông Nguyễn Quốc Hòa đã chạy khắp vùng biển thuộc cảng Diêm Điền (tỉnh Thái Bình), dù có lúc phải dừng lại để sửa chữa.

Nhập mô tả cho ảnh
Thử nghiệm bắt đầu lúc 14h, với sự giám sát chặt chẽ của lực lượng biên phòng. Trước đó, chiều 29/5, tàu đã được đưa ra biển “nhúng nước”, làm quen với môi trường mới.
Nhập mô tả cho ảnh
Cũng như các lần thử nghiệm trước, doanh nhân Nguyễn Quốc Hòa (tác giả tàu ngầm Trường Sa) vẫn trực tiếp xuống khoang lái vận hành con tàu. Mặc dù thời tiết khá nóng nực, đông đảo người dân vẫn kéo đến đứng hai bên bờ theo dõi sự việc.

Trời khá gió và nước chảy mạnh, con tàu vẫn băng băng hướng về phao số 0. Trước khi đưa ra biển thử nghiệm, tàu đã trải qua rất nhiều công đoạn củng cố kỹ thuật vận hành và đánh giá các trường hợp có thể xảy ra.
Nhập mô tả cho ảnh
Tuy nhiên, chỉ sau ít phút chạy thử nghiệm, tàu đã gặp sự cố kỹ thuật. Ông Hòa phải dừng phương tiện để sửa chữa.
Nhập mô tả cho ảnh
Lực lượng cứu hộ luôn theo sát tàu ngầm Trường Sa mini đề phòng rủi ro.
Từ thuyền cứu hộ, lực lượng chức năng luôn theo dõi sát sao quá trình vận hành con tàu. Đến gần 18h cùng ngày, cuộc thử nghiệm vẫn chưa kết thúc, tàu ngầm Trường Sa vẫn đang băng băng hướng ra biển.